Mình đã từng đọc chuyện "Sói và Cừu" hoặc những chuyện tương tự ở đâu đó. Nay đọc thêm "Đàn cừu và bầy sói" theo cách "kể" của anh Alan. Vẫn là đoạn kết rất "trăn trở" và "khắc khoải" đậm đặc kiểu Alan, không thể lẫn với ai được. Xin cảm ơn anh. Quy luật thiên nhiên quả là "tàn nhẫn".
"Quay lại với ông già Alan. Nhiều người hỏi thế ông là sói hay cừu? Tôi cũng muốn hoang tưởng cho mình là một con sói thông minh kiểu The Lone Wolf của văn chương Âu Mỹ. Nhưng tôi biết cá tính mình không bao giờ có thể làm sói, dù lãnh tụ hay theo đàn. Mà mình cũng không phải là cừu để làm nạn nhân của ai. Ở tuổi này, tôi chỉ có thể làm một con khỉ già, sống trên những tang cây cao, tránh xa nanh vuốt của loài sói.
Và những đêm sáng trăng, đứng trên xa, nhìn tiếng hú gọi đàn của bầy sói và
tiếng la hét kinh hoàng của đàn cừu, tôi mới hiểu tại sao Joseph Conrad nói về
The Heart of Darkness. Không làm gì hơn ngoài một tấm lòng bất nhẫn… nhưng phải
lặng im chấp nhận quy luật và chu kỳ của thiên nhiên."
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét